(Viết về nơi tôi yêu). Tác giả: Trần Việt Dương. Nặng Lòng Đất Trời Hà Giang

hagiang

Trong hành trình đạp xe xuyên Việt từ Cà Mau đến Hà Giang một mình thì tôi dừng chân tại xã Lũng Cú thuộc huyện Đồng Văn, Hà Giang. Đây là một xã giáp biên giới Việt – Trung, từ Hà Nội đi tôi đã phải vượt qua những đoạn dốc quanh co hiểm hóc để lên Tuyên Quang và TP. Hà Giang, những thành phố với núi rừng bao quanh bốn bề. Sau những ngày đạp xe độc hành vượt qua bao con đèo, không sợ những khó khăn trên đường thì cảm giác lần đầu đặt chân đến với mảnh đất cực Bắc chỉ có thể nói sung sướng xen lẫn hạnh phúc  không nói lên lời vì mục tiêu mình đặt ra đã đạt được bằng ý chí và lòng quyết tâm của bản thân.
Chinh phục Lũng Cú không khó với những ai chạy xe máy hay đi ô tô, nhưng với xe đạp thì khó khăn và gian nan trăm bề.Từ TP. Hà Giang đi tôi đã phải cảm nhận được sức nặng của đôi chân sau những ngày đạp từ miền Nam ra, giờ đây còn phải trải qua những đoạn dốc cao đến 10% bên cạnh đó là sự hiểm trở của những khúc cua tay áo mà nếu không cẩn thận sẽ rất nguy hiểm nếu gặp xe lớn đi ngược chiều. Nhiều khi tôi chỉ muốn thốt lên một câu chửi thể cho bõ tức với cái đất trời nơi đây. Hết đèo này đến con đèo khác, đôi khi được thả dốc để gió phả vào mặt nhưng rồi một con dốc mới lại hiện ra với những mảng đá tai mèo đặc trưng của vùng cao nguyên đá Đồng Văn.

 

hagiang

Sau những lần mệt thở với đèo và dốc cao, tôi lại gặp vấn đề về mưa nhiều khi từ Quản Bạ trở đi, mưa miền núi thì chỉ có vắt kiệt sức người ra mới vừa lòng nhau. Hà Giang là vậy, bao la và rộng lớn, người chinh phục nó đôi khi sẽ rơi vào trạng thái tự kỉ, cô đơn giữa cái sự hoang sơ kì vĩ của nó. Nhưng nơi đây không chỉ có vậy mà bên trong nó còn ẩn chứa nhiều vẻ đẹp chỉ duy nhất nơi đây mới có và chỉ kẻ đạp xe như tôi đây mới có thể hiểu hết được. Một đêm hạ trại giữa cái không gian tĩnh mịch bao quanh bởi núi đá tôi được ngắm nhìn cái cảnh tượng hùng vĩ đầy ma mị lạnh lẽo của những đám mây lơ lửng như với tay có thể chạm đến được trên vách núi, ánh trăng bị lẫn vào mây làm cho tôi như một người chiến sĩ đang gác đêm nơi biên cương những năm bom đạn giặc. Tôi được biết một Quản Bạ yên bình lọt thọt dưới thung lũng với hai quả núi đôi làm say mê bao kẻ chạy đến ngắm nhìn dù biết đường xa chông chênh khó đi.Và một Yên Minh với núi thông lộng gió giữa đại ngàn cao nguyên đá. Có lẽ tôi đã phải lòng nơi đây, những giọt nước mắt đã chảy khi tăng tốc trong đêm về cột cờ Lũng Cú, khóc cho nỗi sợ biến mất, khóc cho niềm tin vào bản thân. Hà Giang khiến tôi trở về để lại bao ngậm ngùi, thèm cảm giác nằm ngủ được núi rừng che chở, được bờ cỏ ru ngủ đêm sâu và được những con người nơi đây tận tình giúp đỡ. Tôi sẽ không thể quên được để rồi mong ước ngày trở lại với bao kí ức sẽ ùa về, để hiểu hơn một mảnh đất làm người đến phải nao lòng, người đi đầy tâm tư như kẻ lang thang tôi đây.

Tác Giả: Trần Việt Dương