(VIẾT VỀ NƠI TÔI YÊU) TÁC GIẢ: Kiều Trinh. Lưng Chừng Đà Lạt

Đà Lạt, mỗi lần nhắc đến lại có cảm giác rất dễ chịu, cảm giác cuộc sống như chậm lại, mây trời lãng đãng trôi, sương mờ mờ, mỏng như làn khói và một nỗi nhớ rất lưng chừng…

Hồi nhỏ, Đà Lạt là một vùng đất cao ơi là cao, lạnh ơi là lạnh, phải ngồi trên xe vòng vèo suốt cả ngày trời mới đến được cái xứ sở ấy… ở đó có “biển” giữa lòng thành phố, to lắm, nhưng sóng có tí xíu, không phải những đợt sóng bạc đầu như ở biển quê hương, sóng Đà Lạt gợn lăn tăn, nhẹ nhàng như cái không khí ở đây..

Lớn hơn một chút, ngắm nhìn Đà Lạt có khác hơn.. Ừ, Đà Lạt khác hay mình khác? “Biển” đã thành hồ, cái lạnh đã nhẹ nhàng hơn, không còn xuýt xoa từng hồi, liên tục xoa hai bàn tay vào nhau và thổi phù phù để tìm chút hơi ấm mỏng manh, nhưng Đà Lạt vẫn hiền như thế, vẫn nhẹ nhàng và chậm rãi, như thể một mình ở trên cao, không cần phải đua chen với cuộc sống nhộn nhạo “bên dưới”, vẫn bình thản mà cười với đời, nụ cười bâng quơ mà đẹp đến lạ.

Có những buổi sáng Đà Lạt bãng lãng sương mờ, muốn dậy thật sớm để đón ánh bình minh, cơ mà chăn ấm quá, không tài nào dứt ra được, thế rồi cuốn chặt lại, nhắm mắt và mơ đến ánh mặt trời từ từ nhô lên, nắng xuyên qua tán thông thưa thớt, thổi sương tan đi..

Có những buổi chiều Đà Lạt, dạo quanh hồ Xuân Hương, ngắm nhìn thành phố chìm dần vào ánh vàng rực rỡ của hoàng hôn.. Người ta nói Đà Lạt hoàng hôn đẹp lắm, dù là ở bên bờ hồ hay trên triền dốc, chỉ cần đứng lại và ngắm nhìn, một phút thôi, mặt trời xuống cũng vội vã như lúc nó lên, làm lòng người có chút bối rối.. một ngày nữa lại đã trôi qua.

Có những ngày, nhớ Đà Lạt đến cồn cào, da diết.. chỉ muốn phóng xe lên đó ngay lập tức, muốn vòng vèo cả ngày trời để được hít hà cái mùi trong veo của Đà Lạt, để được thổi phù phù vào lòng bàn tay vì lạnh nhưng lại chọn kem thay vì ly đậu nành nóng hổi, chạy xe mấy bận bờ hồ đến khi làn da tê tái, run lập cập và không còn đủ sức để cãi Hồ Xuân Hương có phải được đặt theo tên người hay không?! Những lúc ấy, chỉ nhắm mắt lại và nghĩ đến Đà Lạt, tự nhiên thấy nhẹ nhàng đến lạ, miệng mỉm cười vì một vùng đất xa xôi…

Đà Lạt, không những là duyên.. Phải duyên lắm mới lên Đà Lạt vào đúng những ngày mưa. Sài Gòn mưa còn chưa đủ, còn theo lên cả Đà Lạt… cơ mà mưa Đà Lạt cũng có cái thú của nó. Cứ tưởng tượng trời lạnh, mưa rơi, cafe nóng và một bản nhạc, nhắm mắt và thấy đâu óc trống rỗng.. nhưng thanh thản.. Hay như phóng xe ào ào dưới mưa, gió lạnh, mưa lạnh, đầu ngón tay bắt đầu tê cứng lại, không còn cảm giác nhưng cũng không có ý định tấp vào một hiên nhà nào đó trú mưa, vì mưa Đà Lạt nhẹ nhàng lắm, tinh khiết lắm, có cái vị của núi rừng, một chút hoang dã, một chút bí hiểm, khiến con người ta tò mò thích thú..

Đà Lạt, còn là nợ.. Nợ gì không biết, mà lòng cứ đau đáu một nỗi niềm.. Cứ khi nào muốn bỏ đi thật xa, thì nơi nghĩ đến đầu tiên là Đà Lạt, có đi Đà Lạt bao nhiêu lần thì cũng cứ như mới vừa quen biết nhau, cảm xúc cũng rất mới, dù đôi chân đã in dấu nhiều nơi.. không dám nói đã đi hết Đà Lạt, nhưng tên đường, tên phố thì nghe quen lắm, nhắm mắt một cái là thấy mình đứng bên bờ hồ Xuân Hương ngắm mặt trời lặn, nhắm mắt cái nữa lại thấy đang đứng giữa thác Pongour hùng vĩ, thêm lần nữa thì lại thấy đang dừng xe giữa lưng chừng dốc, ngắm đồi thông rì rào và một Đà Lạt chầm chậm lên đèn.. như kiểu kiếp trước đã từng ở nơi này, hay từng vì nơi này mà mãi chẳng thể rời đi..

Cảm giác Đà Lạt cái gì cũng lưng chừng, lưng chừng dốc, lưng chừng đèo, lưng chừng nỗi nhớ, và cuộc sống nơi đây cũng lưng chừng… Lưng chừng không có nghĩa là tạm bợ, có cái gì đó rất lạ ở đây, rất khó lý giải.. cảm giác yêu thương không cần quá cuồng nhiệt, cứ nhẹ nhàng, âm ỉ mà thấm vào lòng tự lúc nào, như cái lạnh, mới đầu còn sợ hãi, co rúm, mặc đủ mọi thứ áo, choàng đủ mọi loại khăn để tránh né cái lạnh, nhưng rồi sau khi thử gỡ bỏ dần ra, làm quen với cái lạnh, bỗng thấy nó dễ chịu, thấy yêu yêu, thích thích, rồi quen.. Đà Lạt cứ nhẹ nhàng mà bước vào lòng người như thế, không cần quá say đắm nhưng lại khiến con người ta nhớ mãi…

Hạnh phúc là khi người ta hài lòng với những gì mình có.. cảm giác như con người ở đây rất hạnh phúc. Họ hài lòng với cuộc sống bình yên, không bon chen, náo nhiệt.. Một ngôi nhà nhỏ giữa rừng sâu, đường đi đá núi lởm chởm, đèo dốc quanh co, một vườn hoa bất tử xào xạc trong gió, tưởng không sống mà lại đang sống, một khu du lịch bị lãng quên, hoang vắng giữa rừng thông.. họ chọn cuộc sống như vậy, thấy hài lòng với nó, và họ hạnh phúc.. đơn giản chỉ thế thôi, và tôi thấy tình yêu trong ánh mắt của họ, trong nụ cười và những cái nắm tay thật chặt của người Đà Lạt..

Nhớ Đà Lạt, một nỗi nhớ lưng chừng…

Tác giả Kiều Trinh

———

Đ bt đu chuyến hành trình v vùng đt đy nhng điu thú v này, bn có th tìm xe đi Đà Lt vi các nhà xe Phương TrangThành Bưởi ti pasoto.com.