(VIẾT VỀ NƠI TÔI YÊU). TÁC GIẢ: Hà Trang. Hội An – Ngăn Phải Trái Tim Tôi

Ảnh từ trilemedia.com

Đứng ở ngã tư tấp nập dòng người qua lại, nhìn cơn mưa vội vã kéo đến và vội vã đi, nghe những tiếng còi xe vang lên dồn dập, tôi lại…lại nhớ quê tôi. Giữa cái thành phố rộng lớn, phát triển bậc nhất cả nước này; giữa tám triệu con người chen chúc nhau sinh sống nơi đây; giữa những hối hả lo toan và bộn bề cuộc sống, tôi lại…lại thấy mệt. Mệt rồi Sài Gòn ơi. Cho tôi xin một vé về…quê tôi, về với sự bình yên, về với những con hẻm thoang thoảng mùi rêu xanh, về với ánh đèn dát vàng trải dài trên những con đường cổ kính, về để cảm nhận cái rát da rát thịt của những cơn gió Lào, về để được hít hà cái vị mặn mặn của gió biển và về để được nói cái giọng quê quê ấy. Cái quê đặc trưng của đất Quảng, của Hội An.

Ảnh từ trilemedia.com

Ảnh từ trilemedia.com

Từng là vùng đất thịnh vượng và phát triển bậc nhất ở Đàng Trong thời bấy giờ, nay Hội An đã trầm lặng hơn nhưng vẫn mang nét đẹp cổ kính và dung dị. Nhiểu du khách đến với Hội An để thử cảm giác được quay trở lại thế kỷ 16,17 và tôi, tôi cũng muốn trở về nơi tôi sinh ra và lớn lên, muốn…lại được tản bộ trên những con phố đêm, muốn hòa mình vào dòng người mỗi lúc một đông nhưng không ồn ào, muốn lặng lẽ ngắm nhìn sự bình yên nơi phố cổ, muốn được ngửi mùi trầm hương phảng phất đâu đó trong những con hẻm.
Hội An ơi, tôi muốn được về…
Tôi muốn về để thả hồn vào những công trình kiến trúc vẫn còn lưu giữ nét văn hóa cổ xưa. Về để được đứng ở Chùa Cầu, phóng tầm mắt ra ngắm vẻ đẹp bình dị, giản đơn của cuộc sống quê nhà; để được tản bộ dọc phố đèn lồng; để được nghe hát bài chòi, để được dậy sớm xếp hàng nhích từng bước một vào Chùa Ông thắp nén nhan, thành tâm cầu nguyện ngày Tết Nguyên Tiêu, để được la cà hàng quán ở cái chợ mà xây dựng cách đây đã lâu lắm rồi, từ năm 1848, chợ Hội An.
Tôi muốn về để thưởng thức đặc sản của chỉ riêng Hội An. Nếu như bánh mỳ Phượng đã quá nổi tiếng, lúc nào cũng đông đúc người xếp hàng chờ thì bánh mỳ Madam Khánh lại tĩnh lặng hơn, nhưng không vì thế chất lượng lại giảm. Cái vị giòn rụm của vỏ bánh luôn được giữ ấm; vị thơm ngon của nhân thịt; vị béo, mềm của pate cùng với chút xíu mại, giăm bông, chút bơ vàng óng, chút rau quế, ngò, hành, dưa chuột…tất cả đều hòa quyện vào nhau. Cầm trên tay ổ bánh mỳ Madam Khánh như cầm một món quà của người bà dành cho đứa cháu nhỏ của mình. Bà tận tình, bà thân thiện, bà dồn hết tâm, tình yêu thương vào từng ổ bánh mỳ. Tiệm Madam Khánh nằm trên đường Trần Cao Vân, tuy hơi khó tìm nhưng một khi đã quay lại, tôi luôn có cảm giác ấm lòng biết bao.
Đặc sản quê tôi không chỉ nối tiếng là bánh mỳ mà còn cao lầu, mì quảng, đậu hũ( hay còn gọi là tàu phớ), thịt nướng cuốn bánh trán. Nhớ lắm, nhớ cái vị dai dai, vàng vàng của sợi mỳ, nhớ những lát thịt mềm mềm, nhớ những miếng da heo chiên giòn của cao lầu Tý trên đường Phan Chu Trinh.Chỉ là một quán nhỏ, nằm đầu con hẻm nhưng mỗi lần về là một lần tôi lại ghé quán. Cũng nhớ lắm từng lát đậu hũ nóng nóng mềm mềm, vừa ăn vừa thổi, cái nước chan ngọt lịm; nhớ gánh hàng thịt nướng cạnh tòa án, cái mùi thơm làm cồn cào dạ dày, những miếng thịt vừa nướng xong được cuốn với dưa leo, khế, rau và ngoài là lớp bánh trán mỏng, kèm theo một chén tương đậu; nhớ thiên đường của những dĩa hến trộn, bánh trán đập và chè bắp ở Cẩm Nam và cả bánh kẹp hẻm. Tìm đâu, tìm đâu cái vị quen thuộc của những món ăn này ở Sài Gòn đây.
Tôi muốn được về để hít cái vị mặn mặn của gió biển, để nghe tiếng sóng vỗ rì rào, để ăn một bát cháo nghêu của cô gánh hàng quen thuộc, để tận hưởng chút thời gian cuối ngày bên gia đình. Biển An Bàng, bãi biển của tuổi thơ tôi. Tôi thích lắm con đường nhỏ nhỏ hướng ra biển. Không phải đường to, không đông đúc ô tô, xe máy, không phải hít từng đợt khói đen phả vào mặt. Con đường ấy chỉ nhỏ thôi nhưng là con đường hạnh phúc trong tim tôi. Hình ảnh lúc xưa, một gia đình bốn người trên một chiếc xe gắn máy chạy bon bon trên con đường này, chạy qua một cánh đồng lúa bát ngát xanh, chạy qua một cây cầu nhỏ, chạy qua một con sông uốn khúc trôi tên là sông Cổ Cò…lại hiện về trong tâm trí tôi.

Ảnh sưu tầm

Ảnh sưu tầm

Hội An trong tôi không chỉ là bãi biển An Bàng, là những món ăn dân dã, là Chùa Cầu nổi tiếng bao đời nay mà Hội An còn gắn liền với tiếng còi của Minh “khùng” hay chỉ là điệu cười khà khà của Tùng “điên”. Thành phố nhỏ bé này nay đã vắng bóng Minh “khùng” nhưng vẫn không sao quên được hình ảnh Minh đầu trần đi dọc các con phố nhắc mọi người đừng xả rác, thanh niên đừng nói tục hay không cho xe máy vào đường cấm với những tiếng còi tút tút thổi lên. Minh làm một cách đầy trách nhiệm, không ai phân công và cũng không đòi hỏi thù lao. Có lẽ mọi người dân Hội An đã quen và giờ đây cảm thấy nhớ cái “khùng” ấy, nhớ hình ảnh Minh với tiếng còi ngày xưa. Hay hình ảnh Tùng đầu đinh, chân không dép, chỉ mặc mỗi áo thun tay ngắn, quần lửng đen đã sờn phai theo bao năm tháng nhưng trên môi Tùng luôn là nụ cười. Nụ cười ấy tuy có chút điên dại mà lại hiền hiền. Tùng hay đi dọc các con phố cổ dù ngày nắng hay mưa, dù có những hôm cái nắng chói chang, ba bảy ba tám độ, Tùng vẫn một mình lững thững trên những con đường này.
Tôi muốn được bay về ngay, để quay lại cảm giác ngồi trên những chiếc xe buýt màu vàng đặc trưng của tuyến Đà Nẵng-Hội An, để nhìn cảnh vật hai đường vun vút qua ngay trước mắt, để thấy sự đổi thay của đời sống người dân. Nếu những tuyến xe buýt đi đường trong là con đường ngắn nhất, thì đường ngoài (đường biển) tuy dài hơn nhưng tôi lại thích hơn. Chạy dọc con đường này với bao casino, khách sạn, resort, sân golf, với bao cây xanh bên đường, với những bãi biển xanh mát, cát trắng thẳng tít tắp. Cảm giác chạy trên con đường này, ngắm nhìn cảnh đẹp hai bên dưới ánh nắng nhè nhẹ, nghe những tiếng sóng vỗ vào bờ và cảm nhận từng đợt gió biển thổi rít ngay bên tai, một cảm giác chỉ đi trên con đường này mới làm tôi thích đến vậy.
Hội An là nơi tôi sinh ra và lớn lên, nơi lưu giữ bao kỉ niệm thời ấu thơ, nơi khi nghĩ về tôi lại bất giác mỉm cười. Giữa lòng Sài Gòn rộng lớn này, tôi “thèm” một chút hương vị Hội An, thèm nghe giọng cái giọng quê đặc sệt, thèm hít hà cái không khí trong lành, thèm cảm giác bình yên bên gia đình, thèm…thèm lắm…Hội An ơi, chờ nhé…tôi sẽ về. Cho tôi một vé về Hội An nào pasoto.com ơi!

Tác giả Hà Trang

———-

Đ bt đu chuyến hành trình v vùng đt đy nhng điu thú v này, bn có th tìm xe đi Hi An (Qung Nam) vi xe Hoàng Long ti pasoto.com.