(VIẾT VỀ NƠI TÔI YÊU) TÁC GIẢ: Hà Thị Xuân. A pa chải – Những Cảm Xúc Khó Quên

ảnh sưu tầm

Tôi đam mê phượt, thích khám phá những vùng đất mới và mong muốn chinh phục các cột mốc. Bởi tôi nghĩ mình còn trẻ, còn có thể đi phượt đến những nơi hoang sơ được thì hãy cứ đi, để dành những chốn nghỉ dưỡng cho sau này. Vài năm nữa thôi, muốn ngắm nhìn những cảnh ấy, khó lắm! Và cảm xúc của tuổi trẻ khi chinh phục những miền đất vắng là những cảm xúc tuyệt vời nhất! Tôi đã từng đặt chân đến nhiều nơi và chiêm ngưỡng nhiều cảnh đẹp, nhưng hoàn toàn bị chinh phục trước vẻ đẹp hoang sơ của núi rừng Tây Bắc. Khung cảnh thiên nhiên tươi sáng, trong lành, một cảm giác rất thoải mái bình yên khi đi qua mỗi nẻo đường. Và đỉnh cao của cảm xúc là được ngắm hoàng hôn trên A Pa Chải, tận hưởng ánh hoàng hôn , gió biên cương lồng lộng. Cho đến bây giờ, đó là nơi đẹp nhất mà tôi từng đặt chân đến.

ảnh sưu tầm
Cực Tây A Pa Chải, cách tỉnh lỵ Điện Biên Phủ khoảng 250 km. Là điểm cực Tây của Việt Nam, vùng giáp biên 2 nước Trung Quốc và Lào. Nơi được mệnh danh “1 con gà gáy cả 3 nước đều nghe”, có cửa khẩu A Pa Chải. Địa bàn tập trung chủ yếu đồng bào dân tộc, đường đi lại khó khăn, Tá Miến là bản cuối cùng của Cực Tây – Việt Nam.
Đường vào A Pa Chải về cơ bản khá hiểm trở. Men theo QL6 mới lên thẳng thành phố Điện Biên và lên Mường Chà đường rất đẹp. từ sau đó đoạn Si Pa Phìn tới Mường Nhé (150km) đang được thi công nên đường đi trời mưa khá trơn trượt và lầy lội .Để lên Cực Tây (Cột mốc số 0), đoàn phải xin phép đồn biên phòng 317. Tại đây, chúng tôi đã xin ở lại tại đồn để ăn uống và nghỉ ngơi , giao lưu cùng các anh biên phòng.
Thật tuyệt vời tôi đã vượt qua gần 800km đi qua các tỉnh, cố gắng từng bước để vượt qua 8km đường rừng, băng qua ngọn dốc cỏ tranh đẹp mộng mơ và phần rừng già đầy những bụi mâm xôi gai đâm tua tủa dưới cơn mưa chiều để đến được nơi đây. Và hơn cả, nó đẹp bởi ở đó có thể ngắm hoàng hôn của cả 3 nước Việt Nam, Lào, Trung Quốc – điều rất thiêng liêng cho mỗi con người đặt chân đến. Bao mệt mỏi tan biến hết sau chặng đường dài khi ánh mặt trời bỗng bừng lên rạng rỡ sau cơn mưa rừng bất chợt. Đoàn người vỡ òa hạnh phúc trước sự đền đáp của thiên nhiên. Tranh thủ từng phút giây để hít hà, tận hưởng ánh hoàng hôn, gió biên cương lồng lộng và cảm nhận hơi lạnh luồn vào trong áo, len lỏi qua tấm khăn, nhưng vẫn ấm áp lạ kỳ bởi tiếng cười giòn tan của những con người trẻ đã chinh phục cột mốc thành công.
Đường đến A Pa Chải hùng vĩ, hiểm trở bao nhiêu thì người dân Mường Nhé nơi đây lại mộc mạc, giản dị trong từng ánh mắt nụ cười câu nói, dân dã trong mỗi phong tục, nếp sống hàng ngày và nồng hậu đón tiếp mỗi khi khách đến. Đúng là có đi, người ta mới thấy mình thoát khỏi những điều nhỏ bé tầm thường hàng ngày, để mà mỗi ngày được sống là một ngày ý nghĩa. Và hễ đi là đến! Hãy đến với A Pa Chải để chinh phục khám phá, trải nghiệm những điều mới mẻ thú vị!

Tác giả Hà Thị Xuân