(VIẾT VỀ NƠI TÔI YÊU) TÁC GIẢ: Đồng Hữu Nam. Mối Tình Đầu Của Tôi.

Ảnh sưu tầm

Người ta thường nói mối tình đầu là mối tình khó quên nhất . Đối với tôi mối tình đầu của tôi không phải cảm xúc của trai hay gái , mà cái cảm xúc đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được trong trong ký ức của mình .Nơi đó cho tôi những cảm xúc , những thứ tình cảm không thể diễn tả nổi bằng lời nói hay hành động . Những ký ức đẹp về nơi đó vẫn còn hiện nguyên trong tâm chí tôi , đó là mối tình dang dở mà cũng thật đẹp .
Hà Nội – đó chính là nơi cho tôi cảm xúc đặc biệt đó . Đến bây giờ bạn có hỏi tôi rằng : Bạn muốn sống ở thành phố nào nhất trên mảnh đất hình chữ S này ? Tôi sẽ trả lời ngay rằng đó chính là thủ đô của nước Việt Nam- Hà Nội . Để đến với với Hà Nội ta có thể đi bằng nhiều cách , bạn có thể đặt vé tàu hỏa tại các trạm nhà ga xe lửa trên cả nước hoặc đi tại Sân bay quốc tế Nội Bài là cảng hàng không quốc tế ở miền Bắc, cách trung tâm thủ đô Hà Nội 32 km về phía Tây Bắc., nếu tiện hơn bạn có thể đi xe ô tô có các bến xe đến Hà Nội như :Giáp Bát , Mỹ Đình , bến xe nước ngầm… Đi lại trong nội thành Hà Nội có thể sử dụng các loại xe công cộng như xe bus, taxi, xe máy, ô tô. Khách du lịch cũng có thể đi xích lô và xe điện với giá thấp và được ngắm cảnh 36 phố phường .

Ảnh sưu tầm
Người ta thường nói thời điểm thích hợp nhất để đến Hà Nội là vào mùa thu, từ đầu tháng 9 đến cuối tháng 11. Lúc này tiết trời mát mẻ, dần chuyển qua khô, đôi khi có những cơn mưa nhẹ làm không gian thoáng đãng, không có nắng chói chang để cảm nhận được cái mùa thu trong xanh mà đã bao lần đi vào trong áng văn thơ , bài hát . Nhưng tôi lại chọn Hà Nội vào thời điểm khác – đó là mùa hè . Tôi còn nhớ mùa hè năm đó mình vừa tốt nghiệp cấp 3 xong cũng là lúc tôi bước vào cánh cửa mới của cuộc đời đó là thi đại học , vì trường tôi chọn để thi là trường năng khiếu nên tôi phải khăn gói lên Hà Nội và cũng tiện đi du lịch một chuyến luôn , nhưng có lẽ chính vì cơ duyên này lại cho tôi có cảm giác không thể rời xa thành phố này được . Những cảm xúc hồi hộp , lo lắng khi lần đầu tiên một người xa nhà của chàng trai từ một thành phố nhỏ lên Hà Nội dự thi , chuyến xe của tôi đi từ Thành phố Vinh vào lúc 10h30 và đến bến xe Mỹ Đình vào lúc 5h sáng .Trên chuyến xe chạy đi Hà Nội lúc nào với những suy nghĩ : Hà Nội có đẹp không , có thật sự giống như trên TV hay không … Những câu hỏi đó cứ vởn quanh đầu tôi khi chúng tôi đã đến vìa ngoại thành Hà Nội , những quán hàng bắt đầu những ngày mới , ánh đèn đường mờ ảo tôi đã hình dung được Hà Nội là một thành phố thế nào , xe chúng tôi dần dần tiến vào nội thành Hà Nội vào một buổi sáng mùa hè này không khí làm cho tôi cảm thấy thật dễ chịu . Lúc này tôi có thể trả lời ngay được câu hỏi của tôi Hà Nội có đẹp không ? Vâng Hà Nội rất đẹp , khi tôi đặt chân đến với mảnh đất này lúc trời bắt đầu sáng ,có lẽ cái cảm nhận đầu tiên của tôi luôn luôn quan trọng khi mình yêu thích một thứ gì đó chính là cái cảm nhận về mảnh đất này chính là tôi dành một thứ tình cảm đặc biệt dành cho nó lúc ấy tôi cũng không thể diễn tả nổi cảm xúc và cho đến bây giờ cũng vậy . Hà Nội với nhiều người không phải là cái gì đó xa lạ , hay một địa danh nào đó mới được khám phá , nhưng với tôi Hà Nội luôn cho tôi cảm giác yên bình khi mà mình nghĩ về , nơi cho tôi nhiều cảm xúc , nơi nuôi những giấc mơ của tôi cũng tại nơi này và đến bây giờ nghĩ lại khi ngồi viết những dòng này tôi lại nhớ nhũng kỷ niệm đó , một kỷ niệm không thể nào quên . Một quán gánh hàng xôi của bà lão tầm 70 tuổi mà khi ăn cho tôi cảm giác ngon đến lạ lùng với những nơi khác thì họ để xôi nóng vào trong hộp nhựa hay những túi ni lông , nhưng với gánh hàng xôi sáng của bà những thứ ấy được thay bằng chiếc lá sen xanh mướt , món ấy đơn giản lắm không hề ăn kèm với thứ gì đơn giản chỉ là xôi đỗ , lạc được rắc một ít hành phi trên đó . Hay ăn một tô bún chả nướng ở Hồ Tây , đó không phải là những món ăn cầu kỳ đắt tiền nhưng đó là món ăn gợi cho tôi nhiều cảm xúc khi thưởng thức , có lẽ hình ảnh dung dị , bình thường và đơn giản là những thứ đẹp nhất trong cuộc sống .

Nói đến Hà Nội người ta thường nói đến những địa điểm nổi tiếng như : Lăng Bác , Văn miếu quốc tử giám , bờ hồ … nhưng tôi lại khám phá Hà Nội bằng những thứ riêng nhất và dung dị nhất , có lẽ “ cái đẹp bắt nguồn từ cuộc sống” là câu nói đúng với tôi khi nói đến thành phố này .Ở Hà Nội tôi chọn phương tiện đi lại là xe bus , nó đơn giản tại vì tiện và nó cũng rất tiết kiệm chi phí mỗi chặng xe bus lúc bấy giờ là 5000 đồng/ chuyến , bạn có thể đi dâu thoải mái cũng được . Ngồi trên xe bus nhìn từ ô của kính của xe ngắm nhìn thành phố khi mà đi xe máy không thể nào làm được hay lúc bạn đi mua kem Tràng Tiền bạn phải xếp hàng và không có bàn ghế nào để ngồi , nhưng khi nhìn ngắm mọi người đem chia những que kem mát lạnh mới mua xong và cùng nhau thưởng thức điều đó rất thú vị , cũng có thể bạn vừa đi vừa ăn kem khi đang đi dạo quanh bờ hồ Hoàn Kiếm khi mà đi bộ bạn mới có thể cảm nhận được . Để nói về nét đẹp ở Hà Nội thì tôi có thể nói rằng : Hà Nội vừa mang vẻ đẹp của sự hoài cổ lại vừa mang nét đẹp của hiện đại . Hà Nội để lại trong tôi nhiều kỷ niệm đẹp đó là một buổi chiều chạy bộ , là dạo quanh chợ Xanh để tìm một món đồ phù hợp , là cốc nước chè cắn đôi hạt hương dương , là ly trà chanh trong chiều mưa mùa hè .

Ảnh sưu tầm

Hà Nội với tôi là kỷ niệm còn dang dở và chưa viết được đến hồi kết . Có lẽ số phận của tôi không cho tôi thưởng thức những nét đẹp của nó . Tôi vào thành phố Hồ Chí Minh để tôi tiếp tục công việc học của mình , nhưng với tôi Hà Nội là kỷ niệm đẹp đẽ nhất mà tôi từng trải qua . Ở đó ấp ủ về một ước mơ mà nơi khác tôi đang thực hiện nó , là nơi cho tôi những cảm xúc đầu đời khi bạn muốn tin vào một điều già đó , là cái cảm xúc không thể diễn tả được khi phải nói lời chia tay , là nơi cho tôi quen biết những người bạn , người anh , người chị … đó là những kỷ niệm đẹp đẽ vẫn còn in trong tim . Hà Nội nguyên vẹn trong tôi như một tình yêu không chỉ nói bằng lời , với Hà Nội có lẽ chỉ “yêu’’ thôi chưa đủ Hà Nội là sâu thẳm với mối tình đầu là cồn cào yêu và nhớ là say đắm đến mơ màng . Mối tình đầu là mối tình khó quên , tôi đã yêu một Hà Nội như vậy , Hà Nội vẫn mãi trong trái tim tôi. Hà Nội ơi ! một ngày nào đó không xa tôi sẽ trở lại để viết tiếp những điều còn dang dở trong trái tim mình.

Tác giả Đồng Hữu Nam