(Viết về nơi tôi yêu). Tác giả: Đào Nguyễn. Những Chuyến Xe Nối Liền Hai Miền Yêu Thương

Viết về nơi tôi yêu

Từ nhỏ tôi đã quen với những chuyến xe đò để đi lại giữa 2 miền quê hương thân thuộc Tây Nguyên và Miền Trung; bố mẹ đi kinh tế mới, nên từ nhỏ tôi ở Bình Định với bà còn bố mẹ ở Daklak, vậy nên cứ vào dịp hè tôi lại theo bố mẹ lên Tây Nguyên nghỉ hè, rồi hết hè tôi lại ngược xuôi trở về với quê biển để tiếp tục công việc học tập của mình dần cũng quen, những chuyến xe đò ngược xuôi tôi cùng mẹ cùng chen chúc mua vé trước khi đi, toát mồ hôi, có khi là những lời tranh cãi việc xếp hàng trước, hàng sau, bàn tay nhỏ xíu tôi luôn nắm chặt tay mẹ trong lúc mua vé xe, có khi mua vé xe xong tôi đứt đôi dép, tôi khóc òa giữa chốn đông người, Giờ nghĩ lại mà thấy thương, thấy nhớ về một thời tuổi thơ gắn cùng một miền quê Tây Nguyên đầy nắng gió.

Viết về nơi tôi yêu

Vẫn còn nhớ như in trong ký ức mùa mưa Tây Nguyên luôn mang dấu ấn của những ngày mưa dầm, mùa hoa dã quỳ nở vàng rực cả vùng trời, men theo lối đi, hàng rào lẫn ven đường quốc lộ, và ấn tượng đẹp nhất là những chuyến đi khi ngồi trên xe khách nhìn qua khung cửa sổ ngắm đường xá mưa mù mịt, thỉnh thoảng thò đầu ra ngoài để đón lấy hạt mưa rơi vào mặt lạnh buốt cả người.

Sau này xe đò phát triển hơn, nhà tôi không còn chen lấn mua vé nữa mà phải dậy từ sớm ra đường lộ đón xe, những chuyến xe dù ào vụt qua, có khi đôi chân bé xíu mới bước lên xe, một tay nắm tay mẹ, còn đôi chân vẫn còn chênh vênh chưa kiếm đươc chỗ ngồi thì xe đã lao vút đi, tôi không kịp chìa bàn tay bé xíu để vẫy chào tạm biệt ký ức về những chuyến xe như vậy gắn bó với tôi qua hàng năm cho đến khi tôi vào Đại học, tiếp tục những chuyến đi, nào kiến tập, thực tập, nào du lịch cùng bạn bè, người thân, và về quê sau những chuỗi ngày nhớ nhà da diết, những chuyến xe khách vẫn là người bạn thân song hành trên những chuyến đi, và vô tình một lần tình cờ tôi biết về Pasoto.com , tôi thấy vui vì những chuyến đi xa về nhà sau này, tâm trạng vui hơn, tâm trạng vui nhất vẫn là những chuyến xe về nhà dịp Tết tôi hồi hộp, vui vừng, khấp khởi và bao thú vị trên những chuyến đi, không còn cái cảnh khổ sở với những chuyến xe đò về quê nhà người đông ngùn ngùn, vé đắt đỏ, phải chen lấn hoặc khó khăn lắm mới có một chỗ ngồi để về quê vui Tết khi đứng đón xe ngoài đường lộ.

Giờ đây, lấy chồng xa nhà, hàng năm tôi lại tiếp tục với hàng trăm chuyến đi, nào công tác, du lịch, công việc và những chuyến xe về quê sau những ngày dài xa xứ, tôi lại chọn những chuyến xe khách (tôi vẫn quen gọi là xe đò), nhưng giờ thì đã khác, tôi chỉ việc đăng một cú nhấp chuột vào Pasoto.com chọn ngày giờ xuất phát  là có vé về quê, dù đêm hay ngày, dù thời điểm ngày thường hay ngày lễ, tôi vẫn vô tư tha hồ chuẩn bị hành trang của mình và lên đường cùng Pasoto.com, ngày mai, ngày kia và mãi mãi sau này, tôi vẫn còn hành trình dài với con đường mình chọn, và hành trình với những chuyến xe về nhà thăm người thân vẫn luôn là hành trình tôi lựa chọn kỹ lưỡng, ấp ủ và mong đợi nhất, Tây Nguyên đẹp nhưng buồn nhất cũng làm cho những đứa con xa quê nhớ nhà nhất là vào mùa mưa, vì màn mưa bao phủ, nhưng ấm áp hơn trong những đêm lạnh ngồi bên tách cà phê cùng gia đình bạn bè thân thương,Về quê, hai tiếng thân thương và những chuyến xe sẽ lại bắt đầu bất cứ khi nào lòng tôi cảm thấy mềm yếu, trống trải và cô đơn, về quê để được ngả đầu vào bên ô cửa kính chiếc xe khách, không còn phải thò đầu ra ngoài nhưng vẫn nhìn được bao hình ảnh thân thương về một miền quê yêu dấu và tôi có thể chìa bàn tay mình ra đón lấy những kỷ niệm ngày xưa để trở về với những ký ức tuổi thơ gắn liền với những chuyến xe hành trình nối hai miền quê yêu dấu

Tác giả:  Nguyễn Thị Đào

————

Đ bt đu chuyến hành trình v vùng đt đy nhng điu thú v này, bn có th tìm xe đi Bo Lc (Lâm Đng) vi nhà xe Phương TrangThành Bưởi ti pasoto.com.